LK WEBSITE GIÁO DỤC

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 14


Hôm nayHôm nay : 40

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 3946

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 67219

CÔ TRÒ NHỎ ĐÁNG THƯƠNG

Thứ ba - 08/11/2016 06:07 | Số lần đọc: 161
CÔ TRÒ NHỎ ĐÁNG THƯƠNG

CÔ TRÒ NHỎ ĐÁNG THƯƠNG

Trong quãng thời gian làm công tác chủ nhiệm của tôi đã có rất nhiều kỉ niệm với bao lứa học trò thân thương, nhưng gần đây một kỉ niệm chắc chắn sẽ theo tôi trong suốt quãng đời nhà giáo. Một kỉ niệm không thể nào quên về một cô trò nhỏ rất đáng thương.
   Lớp 5A do tôi chủ nhiệm có 30 học sinh, trong đó tôi rất ấn tượng về em Nguyễn Thảo My. Thời gian đầu giảng dạy, tôi nhận thấy My là một cô bé sống rất tình cảm, lanh lợi, thông minh. Em học đều tất cả các môn, làm Toán nhanh, viết văn cũng tốt. Em lại có giọng đọc rất hay. Bởi vậy, tôi đặc biệt cảm tình.
Nhưng được một thời gian, bỗng dưng cô bé học hành sút kém hẳn, lại còn chây lười, không thuộc bài cũ, đi học không mang đầy đủ sách vở và thỉnh thoảng còn nghỉ học vô lí do. Tôi gạn hỏi nhưng em viện lí do để chối quanh co, có vẻ thiếu trung thực. Tôi gọi điện cho mẹ em thì mẹ em lại bảo “ Trăm sự nhờ cô”. Tôi giận lắm và mất hẳn cảm tình với em. Mặc dù vậy, tôi vẫn thấy lạ và mong muốn tìm ra nguyên nhân sự lười biếng của My. Tôi trăn trở mãi rồi cũng nghĩ ra được một cách.
Sáng hôm sau, dạy xong tiết cuối, tôi gọi em lại và bảo:
- Cô rất buồn và thất vọng về em, My ạ! Cô cũng rất lo cho tình hình học tập của em.  Cô rất muốn giúp em nhưng cô cần phải biết vì đâu mà em lại như thế. Em hãy nói thật với cô có thể bằng cách  viết cho cô một lá thư, gọi là “ Thư nói thật”  rồi bỏ vào hộp thư “ Điều em muốn nói” nhé!
Minh gật đầu, “ Dạ!” một tiếng rất nhỏ.
Sáng hôm sau, tôi hồi hộp nhìn vào hộp thư nhưng vẫn thấy trống trơn.
Ngày hôm sau nữa, giờ ra chơi, em chạy đến giật nhẹ áo tôi thì thầm:
- Cô ơi, em có thư cho cô rồi ạ!
Tôi mở thư ra và hồi hộp đọc những dòng chữ run rẩy:
“Cô ơi, lâu nay con biết cô và các bạn thất vọng về con lắm nhưng con không thể nói ra lí do này được. Cô ơi, những ngày qua con vi phạm nội quy không phải vì con lười học mà... con buồn về chuyện gia đình cô ạ. Con không thể học được nữa.
Bố con có bồ, cô có biết không ?...”
Đọc đến đây, tôi không còn kìm lòng được nữa,  tim tôi thắt lại vì ân hận. Ôi, cô xin lỗi, cô học trò bé nhỏ đáng thương, vậy mà cô đã nghĩ sai về em, cô thật có lỗi...!
Tim tôi như rung lên, mắt nhòa đi, lũ học trò không hiểu chuyện gì, thấy tôi khóc nên nhìn ngơ ngác.
Tôi cố nén xúc động, dạy xong buổi học.
Cuối buổi, tôi chở em về để tìm hiểu thêm  gia đình em. Dọc đuờng, em đã kể hết cho tôi nghe mọi chuyện.
Khi hai cô trò về tới nhà thì mẹ em lại bận làm tăng ca, không về
Tôi an ủi, động viên em một số điều rồi ra về, hi vọng sẽ có sự thay đổi. Cũng từ đó, vào ngày nghỉ, thỉnh thoảng tôi lại đến thăm em, an ủi, động viên và kèm thêm cho em học. Thế là em đã có tiến bộ dần dần
Nhưng mấy tháng sau, em lại đột nhiên vắng học không lí do. Tôi đến  nhưng nhà vắng hoe, gọi điện không ai bốc máy, tôi thấy lo lo.
Hôm sau nữa, em đến lớp trong trạng thái buồn ủ rũ, ngồi học mà mắt nhìn đâu đâu rồi gục xuống bàn, mệt mỏi ngủ thiếp đi. Thấy thế, đứa học trò ngồi bên đứng dậy báo cáo:
- Thưa cô, bạn Thảo My ngủ trong giờ học ạ!
Tôi ra hiệu im lặng và đi đến bên em. Một tờ giấy kín chữ rơi ra, nhòe nhoẹt vì nước mắt. “Bố ơi, bây giờ bố đang ở đâu? .
Con và mẹ nhớ bố lắm. Sao bố đi công tác xa thế? Mãi mà không về thăm con dù chỉ một lần?. Từ lâu, con đã ít được trông thấy khuôn mặt bố. Và gia đình mình cũng không còn được quây quần bên mâm cơm nóng hổi tỏa hương thơm.
Trước đây,mỗi lần con hỏi : “Mẹ ơi, sao bố con không về?” Mẹ chỉ nói với vẻ mặt buồn rười rượi: “ Bố con đi công tác xa chưa về”. Nói rồi, mẹ đi vào phòng, thui thủi một mình, mẹ khóc. Lúc ấy, mẹ có vẻ đau xót lắm, bố ạ!
Bây giờ thì con đã hiểu. Con hiểu vì sao  mẹ lại khóc mỗi khi con nhắc đến bố. Vì sao con không còn được thấy bố. Mẹ đã kể cho con nghe mọi chuyện về bố. Khi biết được chuyện, con hận bố lắm! Hận bố đã bỏ rơi con và mẹ mà đi , chỉ vì bố muốn có hạnh phúc riêng. Hận bố đã biến con thành đứa trẻ không cha.
Ôi bố, bố chính là nguồn gốc gây ra nỗi đau khổ của mẹ. Bố đã từ bỏ bổn phận làm bố thiêng liêng cao cả để mẹ phải thay thế bố mà gánh vác trách nhiệm của hai người.
Bố ơi, phải chăng con không đáng làm con của bố?  Con buồn lắm nhưng biết làm sao đây, trong xã hội rộng lớn này, con chỉ có mẹ là chỗ tựa nương.
Bố là người có lỗi với con rất nhiều. Nhưng giờ đây con muốn được quỳ trước mặt bố để nói lên rằng: “ Xin bố hãy quay về với con và mẹ! Con cầu xin bố đấy! Bố ơi, con không thể chịu đựng nổi sự thiếu vắng bố. Con cần đến bố như con nai đang khát nước giữa vùng sa mạc khô cằn mơ về một dòng suối mát . Bố ơi! Bố hãy viết thư cho con, viết cho con , bố nhé!
Bố! Con và mẹ nhớ bố nhiều...!”
Ôi, cô trò nhỏ đáng thương của tôi. Con chim nhỏ chưa ra ràng đã bị cuốn vào cơn bão...
Tôi ra dấu cho các trò im lặng để bạn thiếp đi một lúc và đặt lại bức thư vào chỗ cũ.
Ra về, tôi dặn em:
- Chiều nay, em đến nhà cô chơi nhé, cô còn có việc muốn nhờ em.
Em  khe khẽ gật đầu.
Buổi chiều, đúng hẹn, cô bé đạp xe đến nhà tôi. Tôi hỏi chuyện, em kể:
- Mấy hôm em nghỉ học là để ra tòa cùng bố mẹ, cô à! Nói rồi em ôm chầm lấy tôi khóc nấc lên:
- Em xin lỗi cô vì đã không xin phép. Bố mẹ em đã li dị xong rồi cô ơi. Bố em đã có con với người khác...!
Tôi ôm lấy bờ vai bé nhỏ của em đang rung lên từng đợt, vỗ về:
- Cô hiểu, hãy mạnh mẽ lên em. Vậy là tình thế không thể cứu vãn được nữa rồi. Bây giờ chỉ còn cách mẹ và em phải sống thật tốt.  Em hãy khóc đi, khóc cho thỏa thích rồi lau nước mắt nhé! Từ nay em còn phải cố gắng làm cho mẹ vui bằng cách học thật tốt và để bố phải nuối tiếc khi đã bỏ rơi em, được không? Hứa với cô nhé!
Muôn ngàn giọt nước mắt lã chã rơi giàn giụa. Em gục đầu vào lòng tôi khóc thỏa thuê một hồi rồi đứng dậy lau nước mắt:
- Em cảm ơn cô nhiều, cô ơi! Cô giúp em nhé. Em hứa sẽ không phụ lòng tin của cô. Từ nay em sẽ quyết tâm chăm học hơn ạ!
Nói xong, em chào tôi ra về. Sau lần đó tôi gọi điện gặp riêng mẹ em để phối hợp động viên em qua cú sốc lớn này.
Kể từ đó, tôi gần gũi em hơn, thường xuyên gọi điện nhắc nhở, động viên  My trở lại là cô học trò chăm ngoan, đáng yêu như thuở nào. Hình như cô bé đã vượt qua được nỗi đau dù thỉnh thoảng vẫn thoáng thẫn thờ. Để động viên, tôi tặng em một chiếc áo len và bảo:
-  Hãy tin là cô luôn ở bên cạnh em! em nhớ chưa?
Cô bé bẽn lẽn gật đầu.
Sau này, những khi giảng bài xong, nhìn xuống cuối lớp, lòng tôi ấm lại khi thấy cô trò nhỏ đang say sưa tính toán, làm bài, vẻ mặt đã tươi hơn.
Những giờ chơi, tôi lén quan sát, thấy cô bé đã hòa nhập vui đùa, nhảy dây cùng chúng bạn, lòng tôi bỗng thấy vui vui. Thật may, sau cơn mưa trời lại sáng...Cố lên em!
 
                                                                                                         Hương Khê một chiều mùa đông.

Tác giả bài viết: Cô: Hoàng Thị Thu Hà

Nguồn tin: Trường TH Hương Xuân

Tổng số điểm của bài viết là: 14 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn